Chè không hấp dẫn người ta ngay từ lần đầu. Vị chát đầu lưỡi, mùi hương mộc mạc, và cái nóng âm ấm chẳng vội vàng. Nhưng chính vì thế, chè mới giữ chân được những ai đủ tĩnh để hiểu. Chè không dành cho kẻ vội.Ở làng quê, chè gắn với những buổi chiều ngồi hiên nhà, ông bà chậm rãi nhấp từng ngụm. Ở phố thị, một ấm chè giữa văn phòng lại là khoảng nghỉ nhỏ giữa bộn bề công việc. Mỗi chén chè là một dịp để mình chậm lại, ngẫm nghĩ,..

Chè không cần thêm gì. Nó nguyên bản, thật thà – như một người sống không cần làm màu, chỉ cần đúng chất.Và đôi khi, chúng ta cũng chỉ cần thế: một chén chè, một khoảng lặng, là đủ.
