Chè xanh, ai uống rồi cũng biết — nó không ngọt, chẳng thơm kiểu quyến rũ như hương liệu, cũng không dễ chiều người mới.Ngụm đầu tiên là chát. Thật chát. Nhưng nếu kiên nhẫn, đến ngụm thứ hai, bạn sẽ thấy cái hậu ngọt lặng lẽ, mát nơi cuống họng, dễ chịu đến lạ. Cái vị đó không phải ai cũng cảm được ngay – phải uống chậm, uống kỹ mới thấy.

Chè không cần màu mè: chỉ vài lá khô, nước nóng, cái ấm đơn sơ. Không cần thêm đường, không cần trang trí. Nó sống đúng với mình – mộc, đậm, thật.Chè xanh là thế. Đắng chát lúc đầu, ngọt hậu về sau. Giống kiểu người thẳng tính, không ưa xã giao – nhưng một khi đã quen thì dễ ghiền, khó rời.
